Có những món ăn sinh ra không phải để ăn một mình.
Mà để đặt giữa mâm, rót thêm chén rượu, và bắt đầu những câu chuyện.
Thịt trâu gác bếp Tây Bắc là một món như thế.
Mỗi dịp Tết đến, nhà có khách, bạn bè lâu ngày gặp lại, hay chỉ đơn giản là buổi tối ngồi với nhau sau một ngày dài…
Chỉ cần đĩa thịt trâu gác bếp đặt ra, là câu chuyện tự nhiên nhiều hơn, tiếng cười cũng rôm rả hơn.
Miếng thịt trâu được hong khói bếp suốt nhiều ngày, sẫm màu bên ngoài, chắc tay khi xé.
Xé từng sợi nhỏ, chấm chút chẳm chéo, cay cay – tê tê – thơm nồng mùi khói.
Ăn miếng đầu thấy dai, miếng sau thấy ngọt, càng ăn càng thấm.
Cái ngon của thịt trâu gác bếp không đến vội, mà đến từ từ, như cách người ta ngồi với nhau lâu hơn trong những dịp sum vầy.
Món này đặc biệt hợp những cuộc gặp gỡ.
Không cần mâm cao cỗ đầy.
Chỉ cần vài ba người thân, mấy người bạn cũ, một ấm trà nóng hay vài chén rượu ngô.
Thịt trâu gác bếp nằm đó, vừa làm mồi, vừa làm cớ để chuyện nọ nối chuyện kia không dứt.
Ngày Tết, giữa đủ món nhiều màu sắc, thịt trâu gác bếp vẫn có chỗ riêng của nó.
Mộc mạc, đậm đà, không phô trương.
Ăn để nhớ, để nhâm nhi, để kéo mọi người lại gần nhau hơn.
Có lẽ vì vậy mà với nhiều người,
thịt trâu gác bếp không chỉ là đặc sản,
mà là món khoái khẩu của những dịp đoàn viên, của những buổi nhậu rất tình, rất thật.
Ăn một miếng là thấy Tết gần hơn.
Uống một chén là thấy câu chuyện dài thêm.
